| ||||||||||||||||||
|
Giới thiệu làng nghề Mỹ nghệ Sơn Đồng (huyện Hoài Đức, Hà Nội) Cách trung tâm Hà Nội khoảng 20 km về hướng Tây, làng nghề Mỹ nghệ Sơn Đồng thuộc xă Sơn Đồng, huyện Hoài Đức, Hà Nội (Hà Tây cũ). Sơn Đồng là một trong những làng nghề thủ công mỹ nghệ truyền thống đă có từ rất lâu đời, ông Tổ của làng Sơn Đồng được tương truyền là Đức Thánh Đào Trực, quê ở Vĩnh Phú (nay là Vĩnh Phúc và Phú Thọ) truyền nghề về làng từ thời Tiền Lê. Thời Pháp thuộc đă có nhiều người thợ ở Sơn Đồng được Nhà nước bảo hộ phong tặng danh hiệu nghệ nhân. Cho tới nay, trải qua quá tŕnh phát triển lâu dài, nghề truyền thống Mỹ nghệ Sơn Đồng đă phát triển mạnh mẽ và có quy mô lớn với số người hoạt động nghề chiếm 90% số dân, sản phẩm từ làng nghề đă có mặt trên khắp nơi trong nước và Quốc tế. Sản phẩm chính của làng nghề Mỹ nghệ Sơn Đồng: Tượng phật thờ các loại: tượng gỗ, tượng sơn son thếp vàng, thếp bạc Đồ thờ chạm khắc: Hoành phi, câu đối, án gian, cửa vơng, ngai kiệu, cờ quạt…
TIN KHÁC: Hà Nội phát triển du lịch làng nghề: Quy hoạch phải đi trước một bước Hà Nội đă mở rộng địa giới hành chính và là thành
phố có nhiều làng nghề nhất cả nước. Đây là điều kiện thuận lợi cho
ngành du lịch phát triển các tour du lịch làng nghề. Tuy nhiên, bên
cạnh những điều kiện thuận lợi đó, việc phát triển du lịch làng nghề
ở Thủ đô vẫn gặp những khó khăn nhất định. Phóng viên báo Kinh tế &
Đô thị đă có cuộc trao đổi với ông Trương Minh Tiến - Phó giám đốc
Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch Hà Nội về vấn đề này.- Xin ông
cho biết đôi nét về tiềm năng phát triển du lịch làng nghề của Thủ
đô Hà Nội hiện nay? Chuyện ghi ở làng tạc tượng
(Thứ Hai, 12/03/2007 - 2:18 PM)
Trong khi một số làng nghề truyền thống
đang long đong t́m đầu ra, thậm chí lâm vào t́nh trạng mai một
th́ làng nghề truyền thống điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng (Hoài
Đức - Hà Tây) lại có bước phát triển mạnh mẽ. Những sản phẩm do
chính tay người thợ Sơn Đồng tạo nên đang ngày càng có chỗ đứng
trên thị trường.Tượng... làm kinh tế Theo giải thích của người dân nơi đây th́ Sơn Đồng tức là cả làng cùng biết làm sơn. Vừa đến đầu làng, chúng tôi đă nghe được những âm thanh đặc trưng của nghề tạc tượng gỗ: tiếng cạch cạch của việc đục đẽo gỗ, tiếng xèn xẹt của máy cưa... tất cả làm nên sức sống cho một làng nghề. Nghề tạc tượng ở Sơn Đồng có lịch sử rất lâu rồi, khoảng 300-400 năm mà cũng có thể lâu hơn nữa và người dân gọi đó là nghề cha truyền con nối. Vào giai đoạn kháng chiến, làng tưởng như phải bỏ nghề v́ tất cả phải tập trung cho sản xuất phục vụ kháng chiến. Từ năm 1986, với chính sách khôi phục, xây dựng đền chùa, nghề tạc tượng Sơn Đồng lại có điều kiện phát triển, nhất là từ năm 1990 trở lại đây, làng tạc tượng Sơn Đồng phát triển mạnh mẽ. Năm 2001, làng chính thức được Tỉnh ủy Hà Tây trao tặng danh hiệu "Làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng". Do có điều kiện nên ngoài nghề tạc tượng gỗ ra, làng c̣n phát triển thêm cả việc là đồ nét, đồ thờ cúng: hoành phi, câu đối... cho các đ́nh, chùa. Chủ tịch UBND xă Sơn Đồng Nguyễn Chí Mậu cho biết: "Hiện nay, b́nh quân ở Sơn Đồng mỗi hộ có một người theo nghề tạc tượng. Trước năm 1990 thu nhập từ nghề này chỉ chiếm khoảng 20% nhưng những năm gần đây mức thu nhập từ nghề thủ công mỹ nghệ đă chiếm đến 45%-50% tổng thu nhập của cả xă". Qua t́m hiểu chúng tôi được biết địa phương hiện có khoảng 2.000 lao động làm nghề tạc tượng với hơn 200 chủ hộ, mỗi lao động thu nhập từ 1-2 triệu đồng một tháng tùy theo tay nghề. Người thợ ở Sơn Đồng bảo rằng, quá tŕnh để làm một pho tượng cũng khá phức tạp, mỗi công đoạn đều chứa đựng quan niệm tâm linh. Chọn gỗ phải chọn giờ, chọn ngày để phạt mộc; chọn số đo phải xem cung nào đẹp, phù hợp... rồi đến phát dáng, chỉnh dáng và hoàn thiện. Việc sơn một pho tượng cũng cầu kỳ, sơn từ 7-8 lần, lần một sơn sao cho không bị gợn, lần 2 và 3 sơn thế nào cho bóng... Giá cả mỗi pho tượng dao động theo kích cỡ to nhỏ và dát vàng hay không, có pho chỉ vài chục ngàn nhưng cũng có pho lên tới hàng trăm triệu đồng. Mỗi bức tượng sau khi hoàn thiện phải có nét từ bi v́ vậy để trở thành một thợ giỏi phải mất tới 6 năm và có thể lâu hơn phụ thuộc vào khiếu của từng người. Tượng, đồ thờ do bàn tay những người thợ nơi đây làm ra có mặt ở hầu như khắp các chùa, đền khu vực phía Bắc, thậm chí tượng và phù điêu đă có mặt tại Mỹ và rất được bà con kiều bào ưa thích. Nhà nghiên cứu mỹ thuật Phan Ngọc Khuê nhận xét: "Làng nghề Sơn Đồng là một địa điểm quen thuộc với các công tŕnh trang hoàng của dân gian đ́nh chùa miếu mạo của Đồng bằng Bắc bộ. Từ lâu tượng Sơn Đồng đă nổi tiếng ở khu vực Sông Hồng. Nghệ nhân Sơn Đồng cung cấp nhiều tượng cho các chùa chiền và các đồ tế tự, quy mô trước nhỏ bé nhưng thợ tinh khéo và nổi tiếng". Huyền thoại nghề xưa Tương truyền Đức thánh Đào Trực là người đă có công khai sinh ra làng nghề. Một số người dân th́ lại kể nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ có được là do lớp thế hệ ngày xưa đi làm sơn trong các chùa rồi về làng mở nghề truyền dạy lại cho con cháu. Đời con tiếp đời cha, đời cháu tiếp đời ông, có gia đ́nh truyền đến nay đă 5 đời như gia đ́nh nghệ nhân Nguyễn Viết Thạc. Năm nay cụ Thạc đă 90 tuổi, theo học nghề từ năm 11 tuổi. Giờ đây cụ tiếp tục truyền lại những kinh nghiệm và tinh hoa trong nghề cho con cháu không những trong gia tộc mà cả trong làng ngoài xă cho bất kỳ ai có tâm học nghề. Nghề được truyền trực tiếp, tận dụng những khúc gỗ thừa bỏ cho người học tập đục đẽo rồi uốn nắn dần dần đến khi thành thục. Song mỗi người thợ thường chỉ học được 6-7 phần nghề của người dạy, phần c̣n lại tự sáng tạo theo hiểu biết của ḿnh nên mỗi pho tượng do người thợ Sơn Đồng làm ra có nét riêng đặc biệt mà chỉ vùng đất Sơn Đồng mới có.
Về Sơn Đồng, ta dễ nhận ra người dân nơi đây từ trẻ con đến người có tuổi đều mang một ḷng thành kính với những pho tượng, họ đều gọi tượng là ông hay ngài tượng, ông ngựa, ông hạc. Gỗ để làm tượng bắt buộc phải là gỗ mít. Không phải ngẫu nhiên mà người dân Sơn Đồng chọn gỗ mít để tạc tượng mà nó có cả một sự tích Bà Mít. Tương truyền có ba bà: Bà Đa, Bà Thông và Bà Mít, trong đó Bà Mít nghèo, nghèo lắm, mỗi khi lên chùa dâng Phật, bà chỉ có bát cám làm ḷng thành. Trái lại, bà Thông giàu có nhưng lại không có tâm, coi việc đi lễ chỉ để mua vui. Bà Đa tâm cũng có chút ḷng hướng Phật hơn bà Thông. Mỗi khi lên chùa, Bà Thông và Bà Đa thấy lễ vật của Bà Mít là khinh thường và lườm nguưt. Một ngày khi ba Bà chết, Bà Mít có tâm được Phật chứng giám cho hóa thân thành cây mít, mọc nơi vườn chùa, lá mít dùng để đóng oản, thân mít dùng để tạc tượng thờ. C̣n Bà Thông chịu làm cây thông phải ở nơi rừng thẳm, Bà Đa thành cây đa đứng nơi đầu làng. V́ vậy người dân Sơn Đồng dùng gỗ mít để tạc tượng, không bao giờ dùng gỗ mít để làm đồ dùng: bàn ghế, giường tủ... Tất cả những người thợ Sơn Đồng luôn nhắc nhở nhau "giấy rách phải giữ lấy lề", không chạy theo lợi ích mà làm mất đi truyền thống tốt đẹp của làng từ xa xưa. ông Nguyễn Viết Lợi (phụ trách làng nghề) kể lại: "Mỗi người thợ Sơn Đồng đều mang cái tâm. Thậm chí có ngôi chùa nghèo quá, người dân kêu gọi nhau đóng góp từ 500-1000 đồng để công đức một pho tượng." ông kể thêm: "Dạo trước có khách nước ngoài đến mua một pho tượng mà nhất định chỉ trả 200.000 đồng, lư do v́ cách đây 5 năm đă mua với giá đó một lần tại đây và bây giờ cũng chỉ trả bằng vậy. Tôi vẫn vui vẻ bán, nghề này cái tâm là chính mà." Ghi chép của Chúc Huyền - Ngân Tuyền
For More Information Contact: |
|
|